Điều kì diệu.

I came across the movie on a Wednesday afternoon while having some snacks before going to an extra class, and it attracted me right after a few seconds. I loved the movie so much that I watched the whole film (including half that I had already watched in the afternoon) right at that night as I couldn’t finish it due to the class. (Something I rarely did since I am not a movie geek.)

Wonder did give me a bunch of emotion. There were dozens of (not so) small details that amazed me.

The scene flow (or whatever it is called). Definitely, Auggie is the main character of the movie. However, the story was not only about him and the world through his eyes, but also had views from Jack, his (first) best friend at school, the sister Via, and her best friend Miranda, who was like a sister to the Pullman family. This way of delivering the plot was really extraordinary and, to me, realistic. Auggie first attending a school, getting a new friend, opening his world for someone other than his family, this wonder was never his only. It was also made by his parents’ courage to let their precious disable child expose to the world, which had been cruel to him, by Via and Miranda’s preparation and support throughout the years, by Jack, who truly wanted to be his best friend. “Not everything is about you”, that’s right. Even in your world, there are involvements from other people, you cannot just live individually.

The other plot that I extremely loved was described perfectly in the poster. “Your family is like the Earth. Everything revolves around the son, not the daughter.” I felt Via. I felt how lonely sometimes she felt in the house. In a family with a vulnerable child, there is another one who forces themself to be mature and independent. I do not want to go detailed into my story, but I know all of that feeling.

Something for Miranda and Mr. Principle will be written later.

Advertisements

21.

20180805_164909

21 tuổi, mong Hoàng Hà tiếp tục hạnh phúc thật nhiều. Điều quan trọng nhất chính là phải hạnh phúc, phải thật vui vẻ để có thể khiến những người cậu trân quý hạnh phúc.

Mong cậu không ngừng nỗ lực và cố gắng, quản lý bản thân thật tốt. Mong cậu nhớ rằng, mọi chuyện xảy ra đều có lý do của nó, đừng hối tiếc, cũng đừng làm gì khiến bản thân phải hối tiếc. Không vì những tác nhân xung quanh mà phải suy nghĩ và phiền lòng.

Chuyện trong lòng ngổn ngang từ năm 16 ấy, đừng suy nghĩ nhiều. Cậu quên được thì quên, mà còn nhớ thì tức là đó là một trong những hình ảnh đẹp nhất của những năm cấp 3 (ừ thì y như cậu đã nói với người ta rồi đó).

Tiến lên về phía trước. Là một Hoàng Hà mà cậu ao ước.

21 tuổi hạnh phúc ♥

Tổng hợp

IMG_20131105_201356

Em gái chuẩn bị thi vào 10, nên mấy hôm nay 2 chị em cứ ngồi nói mãi về các trường chuyên ở Hà Nội (nói là các cho nhiều chứ cũng chỉ có 3 lựa chọn thôi à).

Hồi cấp 3 mình học Tổng hợp. Tổng hợp chính là tình đầu, cũng là tình cuối của mình.

Năm lớp 9 chỉ yêu mỗi Tổng hợp thôi, lúc nào cũng chỉ hướng về Tổng hợp. Mấy lần đi thi thử đều ao ước giá mà được học ở đây thì thật tốt. May quá, cuối cùng cũng đỗ (thật ra là đỗ mỗi Tổng hợp, nhưng mà biết kết quả xong rồi nên không ôn thi nữa phó mặc số phận).

Thật ra thì cũng thấy Tổng hợp hợp với mình nhiều lắm. Kiểu như là mình thì cũng open vừa phải thôi, đúng kiểu của Tổng hợp đó.

Hồi lớp 10 học ở C3, giờ ra chơi hay ra hành lang đứng buôn chuyện với mẹ T. Hồi ấy C3 chỉ có khối CLC với Hoá 3 Sinh 1 nên vắng lắm, lại còn nhiều cây xanh, nên C3 như là thế giới riêng của mình vậy. Rồi tiết 4 hay chạy ra cổng sau mua bánh chuối nữa, xong vào lớp muộn (biết thế nhưng nhất quyết vẫn phải ăn hết cái bánh khoai rồi mới vào lớp).

Hồi 11 thì chỉ có HVSG thôi, toàn bộ tâm trí đều dành cho HVSG hết, tới giờ không nhớ ra 1 chút kỉ niệm nào với lớp cả. Nhưng mà mình không hối hận, vì HVSG đã cho mình nhiều điều đẹp nhất không chỉ đối với Hoàng Hà 16 tuổi khi ấy mà còn cho Hoàng Hà rất nhiều về sau.

Lớp 12 thì bình lặng hơn, chẳng làm gì cả, chỉ quanh quẩn với các mẹ, đi học rồi lại đi học thêm.

Tổng hợp trong mình hình như khác nhiều lắm với Tổng hợp của các bạn. Là những năm Hoàng Hà tuyệt vời nhất.

Tuổi phản nghịch

Hình như giai đoạn phản nghịch của mình đến muộn quá. (Mà bao lâu nay mình vẫn nghĩ rằng mình không phải trải qua giai đoạn này.)

Thông thường, giai đoạn này xuất hiện ở cái tuổi 13-16, khi mà vừa hết cái giai đoạn trẻ con mà còn chưa đến đoạn thành niên. Lúc này, hình như tính cách thường là muốn chống đối lại “giai cấp thống trị” (nhà trường, thầy cô, cha mẹ), luôn nghĩ mình phải phá cách, phải khác số đông. Hồi 13 mình không như thế, không có tư tưởng chống đối, cũng không muốn chiếm spotlight của xã hội. Nhưng giờ thì như thế thật, tất nhiên là vế đầu.

Mình bắt đầu có nhiều hơn những suy nghĩ muốn phản bác lại quan điểm và lời nói của ba mẹ, điều mà mình tự nhận thức được là đôi khi mình rất quá đáng, đồng thời cũng thấy người khác quá đáng. Mình bác bỏ nhiều quan điểm xã hội và suy nghĩ của ba mẹ, chống đối và thấy bức xúc với nhiều lời nói và hành động, đồng thời ngầm ủng hộ một số điều mà ba mẹ vẫn coi là không-tốt.

Nhưng mình nghĩ là có 1 vài điểm khác so với giai đoạn phản nghịch bình-thường, sau mỗi lần nóng giận một mình (nhấn mạnh một-mình), mình bắt đầu thử đứng trên quan điểm của ba mẹ để lý giải hành động và lời nói. Đôi khi mình nhận ra mình sai lè ra, đôi khi mình càng chắc chắn là mình đúng. Quan trọng là, không có sự cáu giận nào bùng nổ, và mình để nỗi buồn bay đi nhanh hơn gió. Và mình tự chọc thủng được quả bóng tức-giận căng phồng, để nó xì hơi từ từ mát dịu.

Làm tốt lắm, Hoàng Hà!

Chuyện cha mẹ. Chuyện con cái.

Chuyện cha mẹ.

Hôm nay tớ đi học lái xe, mẹ không liên lạc được với tớ (do tớ để rung nên không biết mẹ gọi). Thế là cả nhà tá hoả hết lên, ba mẹ với em gái cứ thay nhau gọi điện. Mẹ bảo ba còn định đi đến các bệnh viện để tìm tớ. Em gái bảo ba cứ hốt hoảng hết cả lên, còn hỏi xem phải dùng định vị như thế nào. Em gái thì đang mơ ngủ cũng bật dậy rồi lo lắng một hồi. Mẹ thì nhờ chú lái xe gọi điện hết 1 lượt để tìm.

Hoàng Hà luôn được cả nhà lo lắng yêu thương nhiều nhiều nhiều như thế. Lúc nào cũng là cô con gái vàng bạc của ba mẹ.

 

Chuyện con cái.

Hôm nay một bạn nói là nhìn thấy 1 cặp vợ chồng già, ông thì ốm đau bệnh tật, bà thì bé loắt choắt chăm ông, hai ông bà không có con, vì thế nên kiểu gì sau này cũng phải đẻ con để khi về già có người chăm sóc.

Tớ hơi bất bình về suy nghĩ này. “Hơi” là vì không biết đây có phải là ý nghĩ mấu chốt của bạn hay không, mình không dám phán xét sâu. Nhưng mình “bất bình” vì ý nghĩ sinh con ra để có người chăm sóc khi về già.

(Mình chưa bao giờ có ý nghĩ sẽ không yêu thương ba mẹ khi ba mẹ mình lớn tuổi hay ốm yếu. Đây là ba mẹ của mình mà.)

Trong những câu chuyện thường ngày, bạn luôn ghen tị với những đứa trẻ “được sinh ra ở vạch đích”, vậy tại sao bạn lại muốn đứa-trẻ-của-mình phải kéo thêm 1 bao gánh nặng đằng sau trên đường đời của chúng, chính là bạn-khi-gìa-cả-ốm-yếu. Suy nghĩ nên có không phải là bạn phải cố gắng thật tốt để có thể đưa đứa con của mình tiến tới thành công mà không phải vướng bận gì cả sao? Thay vì lo về già phải có con chăm sóc thì phải là để con có một cuộc đời tốt đẹp chứ? Mục đích sinh con ra chỉ là để con lo cho mình thôi à?

Suy nghĩ của mọi người thật khác biệt.

Tin nhắn nhỏ

Tớ đã kì vọng nhiều hơn thế. Tớ cũng không kì vọng lời hồi đáp từ một người ngoài vòng tròn 2.

“Dù Hoàng Hà của 3 năm cấp 3 như thế nào thì bây giờ cũng rất tuyệttt :))”

Lúc đọc được tin nhắn, tớ đã rất vui, rất rất vui.

À, tớ đã nói là tớ cực kì thích tên của mình chưa nhỉ. Thích đến nỗi mà mỗi khi giới thiệu bản thân, tên của tớ luôn là “Hoàng Hà”. Cái tên toàn thanh bằng nghe ngang ngang y như tớ vậy đó, hùng vĩ thật sự. (Nhưng mà đến cuối cùng cũng có 1 chút mềm mại mà.)

Mỗi lần viết ra đều lạc đề 1 vạn 8 nghìn cây số. Hiu hiu.

Ngày mai là một ngày đẹp trời

Tớ đã tự nhủ như thế trước khi đi ngủ. Và nó hiệu nghiệm thật.

Cậu cũng biết là dạo này tớ đang đi làm rồi đúng không? Công việc part-time, cũng khá đơn giản, văn phòng đẹp, đồng nghiệp cũng nice. Nhưng tớ vẫn là mắc cái chứng ấy, bệnh sợ môi trường mới. Tớ không biết là mình có cần phải đột ngột tiến xa tới mức này không, khi mà những việc hiện tại vẫn còn đang dang dở và tớ thì đang chấp chới lưng chừng. Nhưng công việc không chỉ đơn giản là việc cậu thích đi thì đi, không đi thì thôi, đây còn là trách nhiệm, là danh dự, là sự tín nhiệm của mọi người. Thế là tớ cảm thấy hơi oải.

“Ngày mai là một ngày đẹp trời.” Tớ đã tự nhủ như thế trước khi đi ngủ, tự thuyết phục bản thân rằng mọi thứ thật tốt đẹp và đáng để tớ tiếp tục tiến bước.

Ừ, nó hiệu nghiệm thật. Tớ tới văn phòng, đi qua những tòa nhà 3 tầng sơn vàng kiến trúc những năm 80, chào các anh chị, lấy một cốc nước ấm và bắt đầu một ngày làm việc mới.

Đây là công việc mà tớ cần phải trải nghiệm. Đây là môi trường mà tớ hằng ao ước: nhiều cây xanh, những tòa nhà thấp tầng, và một NGO. Đây là nơi sẽ cho tớ những điều tốt đẹp, ít nhất là 1 điểm cộng trong hồ sơ.

Mỗi khi muốn bỏ cuộc hay nhớ lấy lí do bạn bắt đầu. Tớ nghĩ là mình đã hiểu được nó.

Lung ta lung tung

Tớ bị cảm gần 1 tuần nay rồi, người không khỏe nên cảm thấy rất khó chịu, không có sức lực làm gì cả. Mỗi sáng thức dậy tớ chỉ muốn được vùi mình trong chăn đệm thêm 1 chút nữa thôi. Thời tiết lành lạnh, thu về thật rồi. Thu này  buồn quá, không thấy hứng khởi làm cái gì cả. Thế mà tớ lại đang trong thời kì đầu tắt mặt tối nhất của năm nay. Huhu.

Ngày mai là important day, là big day, là turning point. Tớ đã đẩy bản thân mình ra khỏi cái vòng tròn nho nhỏ của tớ, mặc dù nó vẫn còn thụ động. Tớ sẽ chăm chỉ và dũng cảm đương đầu với cuộc sống, với sự trưởng thành. Không sao hết, rồi tất cả đều sẽ ổn thôi, nếu nó không ổn thì chưa phải là kết thúc đâu!

Chúc tớ may mắn. Chào mùa thu. Lấp ló một chút đông.